TIN TỨC

Remember: Vết thương có thể lành nhưng nỗi đau vẫn còn mãi…

Bác dâu tôi mắc chứng bệnh Alzheimer, căn bệnh ngày một trầm trọng hơn kể từ ngày bác trai tôi mất. Ba năm qua, bất kể mùa đông lạnh hay mùa hè rực lửa ngày nào bác dâu tôi cũng mặc một chiếc áo bông ngồi trên chiếc ghế cũ sờn ngoài hiên hóng bác trai về. Bác không nhớ chồng đã mất, thậm chí nếu ai hỏi tên mình bác cũng nín thinh nhưng điều lạ là bác lại nhớ rất rõ kẻ cố tình khiến con gái bác mất một chân. Sự giận dữ ấy, hằn sâu trong tiềm thức khiến bác nhắc đi nhắc lại chuyện đó mỗi ngày. Mỗi lần nhớ bác tôi hay xem những phim về chủ đề mất trí: Amour, Still Alice, Memento, Away From Her, The Notebook…

Với Remember thì hoàn toàn ngẫu nhiên, không phải vì nhớ bác mà tôi xem phim, nhưng chính phim làm tôi nhớ bác. Phim khai thác chủ đề mất trí nhớ của người già nhưng không hề nhàm chán, buồn tẻ mà trái lại đầy hồi hộp và sinh động.

Biết đến Remember của đạo diễn Atom Egoyan lần đầu khi phim giành giải Phim hay nhất tại Liên hoan phim quốc tế Hà Nội hồi cuối năm 2016, nhưng mãi đến bây giờ, tôi mới có dịp gặm nhấm bộ phim một cách từ từ, thoải mái, trọn vẹn.

Bất ngờ là phim không có những hotboy, hotgirl, những anh chàng sang chảnh hay những cô nàng đỏng đảnh mà chỉ có vài ông già lẩm cẩm, dở hơi, lúc quên lúc nhớ, lúc đi không vững, lúc tay cầm súng chĩa vào kẻ thù mà run lẩy bẩy không bóp nổi cò. Ấy vậy mà nhờ câu chuyện thú vị, nhờ những nút thắt mở bất ngờ, nhờ khả năng diễn xuất tuyệt vời của Plummer tôi lại đâm ra khoái.

Zev Guttman – người đàn ông già nua điên khùng được gieo rắc vào đầu suy nghĩ đen tối: trả thù. 90 tuổi, Zev cô đơn, khờ khạo, buồn bã và tuyệt vọng với quá khứ bi thương. Không cần những cảnh chiến tranh hoành tráng nhưng qua câu chuyện tìm kiếm kẻ thù của Zev cũng đủ tái hiện lại lịch sử cuộc chiến tranh thế giới thứ 2 với đầy đủ nỗi đau và nước mắt.

Zev đi tìm người đàn ông đã giết chết gia đình mình nhưng Zev lại không nhớ gì về người đó. Trong nhà dưỡng lão Zev kết bạn với Max – một người sống sót từ trại tập trung Auschwitz. Biết Zev mất trí, Max liên tục nhắc nhở ông về việc những người thân của họ đã bị sát hại bởi viên sỹ quan Đức quốc xã Wallisch.

Rồi Max thuyết phục Zev trả thù cho gia đình của hai người bằng cách tìm và giết Wallisch. Max giúp Zev trốn khỏi trại dưỡng lão và hướng dẫn Zev đi mua súng sau đó đến tìm bốn người đàn ông đang sống tại Canada, Ohio, Idaho và California cùng có tên là Rudy Kurlander. Một trong số đó là viên cựu sỹ quan giả danh Wallisch.

Nếu bị cuốn vào câu chuyện hẳn khán giả sẽ không thể nhận ra tại sao cùng ở trong trại dưỡng lão mà Max lại có thể tường tận hướng dẫn Zev từ việc mua súng đến vết tích 4 người đàn ông (là mục tiêu trả thù của họ) ở tận 4 nơi khác nhau.

Chỉ đến khi Zev gặp người có tên Rudy Kurlander cuối cùng, mọi chuyện mới vỡ lẽ.  Qua giọng nói, Zev lập tức nhận ra ông ta chính là sỹ quan Đức ở trại tập trung Auschwitz. Zev buộc Rudy phải thú nhận mọi chuyện trong quá khứ. Từ lời kể của Rudy, Zev choáng váng ngỡ ngàng thốt lên “Tôi nhớ ra rồi!”. Hóa ra Zev chính là Wallisch, kẻ mà ông đang đi tìm để nã cho hắn một viên đạn vào đầu.

Lúc này chân tướng sự việc bắt đầu lộ diện, người đứng trong bóng tối đã bước ra phơi mình giữa ánh sáng. Max biết mình yếu, phải dùng xe lăn và thường xuyên bị ám ảnh bởi cái chết nên khi đến trại dưỡng lão ông đã nhận ra Zev chính là Wallisch kẻ thù đã giết hại gia đình mình. Max đã lợi dụng và điều khiển con rối Zev trong cuộc báo thù.

Đạo diễn Atom Egoyan là người đặc biệt quan tâm đến chủ đề diệt chủng, chính vì thế không khó hiểu khi anh lồng ghép sự thật về cuộc diệt chủng người Do Thái vào phim. Đối với Max vết thương quá khứ có thể lành nhưng nỗi đau đó không bao giờ phai nhạt.

Hệt như bác tôi, cũng sẽ không bao giờ quên được nỗi đau mà chàng trai kia gây ra cho con gái bác.

 

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button